Tay áo che đi tránh máu vương,
Bịt tai lẩn tránh khỏi tai ương.
Ngọt ngào tận hưởng còn mê mải,
Chuột lớn đầy kho lúa chất vương.
Vào năm đầu tiên đổi tên của nước Sahālī, quốc vương ban hành “Lệnh kính chuột”, toàn quốc từ trên xuống dưới, coi “chuột” là vật được trời ban, không được sát hại, kẻ vi phạm sẽ bị giam giữ và quốc vương đích thân xét xử. Lệnh này vừa ban ra, yêu chuột trong vòng trăm dặm đều di cư đến nước Lưu Sa. Khi đó, dân chúng sống chung với yêu quái, xảy ra nhiều chuyện không hòa hợp, nhưng vì sợ luật lệ của quốc vương, đành ngậm ngùi chịu đựng. Lúc ấy, các học sĩ của Hàn Lâm Viện đồng loạt dâng tấu, khuyên quốc vương sửa đổi luật lệ, đưa yêu chuột đến góc Tây Nam thành để người dân được yên bình.
Trong Hàn Lâm Viện có một lão học giả tinh thông bói toán, vào ngày các quan dâng tấu, ông lén bốc một quẻ, thấy điềm xấu, liền thì thầm nhắc nhở hai thuộc hạ trẻ của mình rằng hôm nay không phải là ngày tốt, không nên dâng tấu, mời họ cùng ông cáo bệnh về nhà. Hai người trẻ tuổi không để ý, họ đang hừng hực khí thế, liền dâng tấu.
Khi lão học giả vừa bước ra khỏi hoàng cung, thì thấy Cấm Vệ Quân bao vây đại điện, bên trong vang lên vô số tiếng la hét, ông đoán là một trận mưa máu đã xảy ra. Lão học giả chỉ lặng lẽ bịt tai, chậm rãi trở về nhà. Ba ngày sau, quốc vương không lên triều, quan lại điều chuyển, ông được phong làm Tư Không, chức vụ đến nhất phẩm, vinh quang không ai sánh bằng. Vài năm sau, vào một ngày nọ, khi ông soi gương đồng, thấy mũi mình trở nên dài và nhọn, bên cạnh còn mọc thêm những sợi râu cứng và dày. Về sau, ông cũng không soi gương nữa, nhưng ông hiểu rằng, mình và những người còn lại đều mang gương mặt của loài chuột.
