“Rừng sâu dưới tán thông già. Non xanh nước biếc, cảnh thanh hữu tình.
Hộ vệ bạn hữu rừng xanh. Kiếm cung không sợ, đao đành bó tay.”
Câu chuyện này kể về một gia đình làm rượu nổi tiếng trong khu vực Ô Tư Tạng. Họ nổi tiếng với loại rượu thuốc có hương vị đặc biệt, rất được lòng người dân và thường xuyên thiếu hàng. Tuy nhiên, chủ xưởng rượu có hai người con trai, trong độ tuổi trưởng thành, nhưng họ không chăm chỉ học nghề làm rượu mà chỉ mải mê kết giao bạn bè. Dù cha có la mắng, họ cũng không thay đổi.
Một ngày nọ, một ngôi mộ mới chôn cất bị đào trộm, nắp quan tài bị hỏng và phủ đầy nấm lan, thi thể bên trong không còn. Đây là sự việc khá hiếm gặp và chưa từng được giải quyết. Hai anh em quyết định điều tra rõ ràng.
Họ hàng ngày ra ngoài tìm kiếm dấu vết, về nhà muộn. Đến một đêm, khi trời đã khuya, họ thấy một bóng người vào trong hầm rượu của gia đình. Họ tưởng là trộm, nên theo sau và phát hiện ra đó là một con yêu quái đội nấm linh chi đỏ trên đầu. Hai anh em lập tức tấn công và giết chết yêu quái.
Khi chủ trang trại đến, ông rất tức giận và lo lắng khi cho biết rằng loại rượu thuốc bán chạy nhất của trang trại chính là do yêu quái nấm linh chi làm ra. Hai anh em cảm thấy xấu hổ vì hành động của mình đã phá hỏng nguồn gốc thành công của xưởng rượu, không dám nói thêm gì nữa.
Sau đó vài năm, việc kinh doanh của xưởng ngày càng sa sút, từ một nơi phồn thịnh trở thành đống đổ nát. Hai anh em không chịu nổi tình cảnh nghèo khổ, quyết định rời khỏi nhà để tìm một con đường khác. Trước khi đi, cha họ tổ chức một bữa tiệc chia tay với nhiều bạn bè và người thân.
Kỳ lạ thay, sau khi hai anh em rời đi, việc kinh doanh của xưởng đột nhiên phát đạt trở lại, thậm chí còn tốt hơn trước. Chỉ có chủ xưởng rượu biết rằng, mỗi đêm, có hai con yêu quái giống như các con trai ông, với nấm linh chi trên đầu, giúp ông làm ra những thùng rượu ngon.
