Cổ tự cây cao vượt tầng mây,
U tối hiểm nguy, mạng treo dây.
Trong tối lóe ra tia sáng nhỏ,
Vực thẳm kề bên, chính lúc này.
Trên đỉnh núi có một ngôi cổ tự, trải qua bao nhiêu năm tháng mưa gió, ngày càng trở nên điêu tàn. Viện chủ sau nhiều năm quay về, thấy chùa chiền hoang phế đến mức này, trong lòng không khỏi cảm thấy bi thương. Ông quyết định bỏ ra rất nhiều vàng bạc để trùng tu lại một ngôi bảo sát, nhằm tôn vinh con đường Cực Lạc của mình.
Viện chủ chọn một khu rừng cổ thụ cao vút trên núi để làm nơi lấy gỗ cho công trình. Những người thợ chuyên phụ trách chuẩn bị gỗ theo lệnh mà dựng trại ở rìa khu rừng, thuận tiện cho việc đốn gỗ và lấy vật liệu. Mọi việc đều thuận lợi, chẳng mấy chốc, gỗ đã được chuẩn bị đầy đủ, các thợ đã nhận tiền công, thu xếp mọi thứ và dự định xuống núi vào ngày hôm sau.
Đêm đó, người thợ gác mang theo đèn lồng đi tuần tra, bỗng nghe thấy tiếng xào xạc trong rừng. Anh ta rất sợ hãi, liền đánh thức tất cả mọi người dậy. Mọi người cùng nhau thắp đèn lồng, cầm theo rìu, lần theo tiếng động mà đi.
Khi tất cả đi vào trong rừng, có người hét lên một tiếng, rồi không biết bị thứ gì kéo cả người lẫn đèn lồng vào bóng tối. Sau đó, mặc cho họ trốn chạy hay giấu mình, từng người một đều bị kéo đi.
Chỉ có một người thông minh, vội vàng tắt đèn lồng trong tay. Anh ta run rẩy một mình mò mẫm tiến về phía trước. May thay, từ xa có chút ánh sáng nhô lên, mặt trời sắp mọc rồi.
Với chút ánh sáng ấy, anh ta tìm được đường quay về chỗ trại, vội vã chạy về. Khi đến rìa khu rừng, ánh sáng chói lòa đột ngột chiếu rọi, khiến mắt anh ta chỉ còn thấy một mảng trắng. Anh ta cố gắng chịu đựng cơn đau để nhìn kỹ, chỉ thấy ánh sáng ấy không phải từ mặt trời mọc, mà là phát ra từ đèn lồng của đồng nghiệp. Đèn lồng ấy được treo trên một sợi dây leo, còn sợi dây leo đã thay thế đầu của đồng nghiệp, gắn trên thi thể của người ấy.
Trên lưng một con thú bốn chân cao lớn, có một đứa bé mập mạp mặc áo vàng, mặt trắng, đang cưỡi lên. Đầu của con thú liên tục phát ra những âm thanh kỳ lạ.
Người thợ vừa định mở miệng cầu xin tha mạng thì cảm thấy lạnh buốt sau lưng. Sau đó, anh ta thấy mình không ngừng bay lên cao, ngang với đèn lồng.
Đứa bé mập mạp vỗ nhẹ vào đầu con thú, âm thanh ngừng lại, đèn lồng tắt, và đêm lại trở về với sự tĩnh mịch lạnh lẽo.
Đứa bé mập mạp cười nói: “Nguyên liệu tốt, phải dùng cho đến hết thì mới đáng.”
