Âm Binh: Cung Thủ

0
Âm Binh: Cung Thủ

Người đem thị phi kể. 
Ắt là kẻ thị phi. 
Chớ tin người thái quá.
Kẻo khẩu Phật tâm xà.

Trong quân đội ở doanh trại lớn phía Nam của Nguyệt Đà Quốc có một anh lính nhà bếp, chuyên trách việc đưa cơm cho các binh sĩ mỗi ngày. Anh ta thường xuyên nhìn thấy có một cái bóng người từ xa xa đi theo mình. Vì gan dạ, anh ta chạy tới chặn đường người đó lại, phát hiện ra đó là một tượng người bằng đất. Tượng đất này tay cầm cung, nhưng không có tên, trông rất kỳ lạ.

Anh lính nhà bếp tự nhận mình không làm việc gì trái lương tâm, liền lớn tiếng hỏi: “Ngươi sao cứ đi theo ta?”

Tượng đất tuy không có ngũ quan, nhưng từ trong bụng phát ra tiếng nói: “Kiếp trước ngươi và ta là đồng hương, chúng ta từng cùng nhau làm lính. Sau đó ta bị trúng tên ở nước địch, còn ngươi bỏ ta lại một mình chạy thoát thân. Ta lang thang ở vùng hoang dã, cuối cùng vết thương mưng mủ mà chết. Lòng ta không cam, không chịu đầu thai, Diêm Vương liền để ta làm một âm binh. Ta đến đây tìm ngươi để đòi mạng.”

Anh lính nhà bếp ngạc nhiên hỏi: “Vậy sao ngươi không giết ta?” Tượng đất giơ cung lên, nói: “Cây cung này chỉ bắn được tên âm. Ngươi đời này vẫn còn chính trực, ta không tìm được tên để bắn ngươi. Vì vậy ta chỉ có thể quanh quẩn ở đây.”

Nghe xong, anh lính nhà bếp hỏi có thể giúp gì được không, tượng đất tức giận nói: “Vốn dĩ là lỗi của ngươi, phải do ngươi đến trả nợ, sao lại nói là giúp ta? Chỉ cần ngươi có thể lạy ta một vạn cái, mỗi lần lạy đều niệm một câu Phật hiệu, ta liền có thể siêu sinh.”

Anh lính nhà bếp thấy thái độ của tượng đất như vậy, phẫn nộ nói: “Ngươi bị trúng tên ở nước địch, không phải ta bắn; ngươi không tránh được tên, không phải ta đẩy. Nếu nói cứu ngươi, thì gọi là trọng nghĩa, nếu nói không cứu ngươi, cũng là hợp tình hợp lý, sao ngươi lại trách ngược ta?” Nói xong, anh lính nhà bếp nhấc nắp thùng cơm lên, đập nát bét tượng đất. Tượng đất vỡ vụn ra, hóa thành cát bụi bay tán loạn.

Ôi chao, ngay cả ma quỷ cũng sợ kẻ ác đấy. Làm người làm việc đương nhiên cần tự xét lại mình, lấy thiện lương làm gốc, lấy khéo léo làm cửa. Nhưng cũng phải đề phòng, đừng để người ta lợi dụng lòng tốt của mình, biết đâu họ còn quay lại trách ngược bạn đấy.

Verified by MonsterInsights