Lên cao uy dũng, xiêm y đẹp,
Định mệnh xoay chiều, hóa hư vô.
Ngục sâu thử thách, đâu hề dễ.
Thấy rõ nhân tâm, chuyện dễ dàng.
Có một viên quan lớn ở Tịnh Lạc Quốc, giữ chức vụ cao nhất là Quang Lộc Huân. Người này không tin vào ma quỷ, làm việc rất tàn nhẫn, để leo lên địa vị cao đã gây ra cái chết cho nhiều người. Về già, vì một cơn cảm lạnh, ông ta mắc bệnh nặng, không thể dậy nổi. Một ngày nọ, trong cơn mê ngủ, ông ta mơ thấy: trong ngọn lửa bừng bừng, hai con quái vật có đầu bò bước ra. Chúng đứng thẳng như người, mặc giáp, nói rằng phải đưa viên quan lớn xuống địa phủ để đối chất, yêu cầu ông ta nhanh chóng sắp xếp việc hậu sự.
Viên quan lớn hoảng hốt ngồi dậy, nghĩ đến những việc ác mình đã làm, sợ hãi vô cùng. Ông ta vội vàng gọi người nhà, yêu cầu họ mời các hòa thượng và đạo sĩ đến nhà làm lễ cầu siêu. Ông còn đem toàn bộ tài sản tích cóp được phân phát hết, phát chẩn, cứu tế người nghèo; lại còn cúng dường năm ngôi chùa và dát vàng cho hai mươi bức tượng. Một thời gian sau, cả thành đều vì ông mà rộn ràng, khắp nơi đều là tiếng khen ngợi ông.
Một đêm nọ, viên quan lớn lại mơ thấy: các quái vật đầu bò cầm văn thư đến để dẫn linh hồn ông đi.
Viên quan lớn phản kháng nói: “Gần đây tôi đã làm nhiều việc thiện, không nói sống lâu trăm tuổi, ít nhất cũng phải chuộc lỗi được chứ!” Một con quái vật bò giải thích: “Ngươi đã làm nhiều việc thiện, nhưng ngươi đã vu cáo các quan trung liệt, hại chết đồng nghiệp và cấp dưới, bóc lột nông dân và người thuê, cướp bóc tài sản. Nay Diêm Vương muốn ngươi xuống địa phủ để đối chất, ngươi phải xuống đó.” Con quái vật bò khác cười nhạo: “Thiện là thiện, ác là ác. Ngươi là quan tham, giờ đây ngươi chắc chắn phải chết.”
Nói xong, hai con quái vật dùng xích sắt khóa linh hồn viên quan, kéo ông vào trong ngọn lửa, xuống địa phủ. Đêm đó, viên quan lớn liền trợn mắt, há miệng, không thể kìm nén, chết trên giường.
