Ngưu Lực Sĩ

0
Ngưu Lực Sĩ

Đất này chuyện ác khắp muôn nơi.
Trời cao đâu phụ tấm lòng hiền.
Ác gieo ác nghiệp, lửa tiêu cốt.
Thiện chẳng ai thương, vẫn có trời.

Dưới chân Hỏa Diệm Sơn có một ngôi làng, dân làng sống rất nghèo khổ, chủ yếu ăn bánh hấp và chỉ mặc áo vải gai. Để cầu mưa, dân làng quy định những người trên sáu mươi tuổi phải được đưa lên núi Hỏa Diệm làm vật tế cho yêu quái.

Lão Hứa hồi trẻ từng ngưỡng mộ đạo thuật, về già thân thể lại càng cường tráng, tinh thần sáng suốt, trông như có tướng trường thọ. Thế nhưng đến sinh nhật sáu mươi tuổi của ông, dân làng náo nức tổ chức linh đình một hồi, rồi bảo ông ngồi lên bàn tế trải vải đỏ, do đám thanh niên khiêng lên, đưa vào miếu đá trên núi làm vật tế.

Lão Hứa bị nhốt trong miếu đá mấy ngày trời, ông vừa đói vừa khát, sắp chết đến nơi. Đúng lúc đó, cánh cửa miếu đá đột nhiên bị đẩy tung ra, có những bóng dáng to lớn bước vào. Một người nói: “Lại là một lão già.” Người kia đáp: “Còn đang thở, chúng ta mau qua xem.”

Khi họ đến gần, lão Hứa mới nhìn rõ, hóa ra là hai con yêu quái đầu bò mặc áo giáp, tay cầm mỗi con hai cây búa lớn, khiến ông sợ đến mức quên cả la hét.

Hai con yêu quái lại không hề thô lỗ, chúng đưa cho lão Hứa một túi nước, còn chia cho ông ít thịt khô, rồi mới nói: “Từ miếu đá này ra ngoài, đi theo con đường nhỏ có cắm cọc tre phía sau là có thể tìm đến quan đạo. Từ đó đi về phía tây có thể đến nước Tế Tái, đi về phía đông có thể đến Tây Lương Nữ Quốc.”

Lão Hứa hoàn hồn lại, mới hỏi tại sao chúng không ăn thịt mình. Một con yêu quái khác trả lời: “Các người phàm nhân thật coi thường yêu quái quá, cho dù có ăn thịt người, bọn ta cũng không ăn người già như ông đâu! Phu nhân của bọn ta mấy lần đưa các lão già về, kết quả đều bị hại chết. Vậy nên giờ bọn ta chỉ dẫn đường, để các người đi nơi khác mà kiếm sống thôi. Ông ăn xong thì mau đi đi.”

Nói xong, hai con yêu quái cũng không thèm để ý đến lão Hứa nữa, vác hai cây búa lớn, tiếp tục đi tuần núi.

Verified by MonsterInsights