Cổ kích ngưu trì sánh sanh thiên
Nghiệp hỏa muôn phần hóa lưỡng kiên
Độ nhân độ thế qua dương kiếp
Lao lục trần gian, chẳng ngại phiền.
Năm xưa, có một cậu thiếu niên trốn trong kho của nhà hàng xóm để nghịch lửa, không may làm cháy các vật dụng trong kho. Sợ bị trách phạt, cậu cố gắng tự mình dập lửa, nhưng ngọn lửa ngày càng bùng lên dữ dội. Kết quả là cả kho bị thiêu rụi, và cậu cũng bị chết cháy trong biển lửa.
Sau khi cậu qua đời, gia đình cậu và hàng xóm rơi vào tranh chấp lớn. Nhà hàng xóm yêu cầu cha mẹ cậu bồi thường cho những vật dụng bị cháy, trong khi cha mẹ cậu lại đòi hàng xóm bồi thường vì cái chết của con trai mình. Hai bên cãi vã không ngừng, đến ngày thứ bảy sau khi cậu mất, vẫn chưa thể đi đến kết luận. Việc cúng lễ không yên ổn, khiến Ngưu Đầu Mã Diện không chịu đến đưa tiễn hồn cậu. Cuối cùng, Cẩu Đô Đốc phải đích thân đến đưa cậu thiếu niên đi.
Khi hai người vừa đến cổng nhà cậu, đã nghe tiếng tranh cãi vang lên từ sân. Khi đẩy cửa vào, thấy cha mẹ cậu nói: “Con trai tôi chết cháy trong kho nhà các người, ai biết có phải các người làm điều gì khuất tất, bị nó phát hiện rồi giết người diệt khẩu không!” Hàng xóm đáp: “Kho nhà tôi chứa toàn đồ quý giá, chắc chắn là con trai các người sinh lòng tham, vào kho trộm cắp, gây ra hỏa hoạn, các người nhất định phải bồi thường.”
Hai gia đình cãi nhau không ngừng, cuối cùng thậm chí còn đánh nhau. Cẩu Đô Đốc hỏi cậu thiếu niên: “Ngươi có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?” Cậu thiếu niên vô cùng hối hận, nước mắt tuôn trào. Cẩu Đô Đốc không đành lòng, nói: “Thôi được, hôm nay là ngày đầu thất của ngươi, ồn ào thế này thật quá vô lễ.”
Rồi trên vai ông bốc lên ngọn lửa, tạo ra một luồng hỏa diệm, dùng kích chém xuống một cây cổ thụ trong sân, khiến nó bị thiêu cháy thành đen nhẻm. Mọi người lúc này mới sực nhớ hôm nay là ngày đầu thất của cậu thiếu niên, hoảng hốt vội vã chạy ra khỏi sân…
