Lối về phủ rêu xanh, hoa đào vừa nở rộ.
Dịu dàng ôi thắm thiết, tình tỉ muội yêu thương.
Đại tỷ nhà họ Chu, làm việc ôn hòa và dịu dàng, đối với các em gái như một người mẹ, từ những việc lớn nhỏ trong sinh hoạt hàng ngày, đều được chị ân cần chăm sóc. Ngay cả những người mạnh mẽ như nhị tỷ, tự lập như tứ tỷ, khi đứng trước đại tỷ cũng đều ngoan ngoãn nghe lời, có đôi chút vẻ đáng yêu của những cô gái nhỏ. Mỗi ngày, chị phải lo liệu việc ăn uống trong động, quần áo của mọi người, người bệnh hay cãi nhau thì tìm chị, vui vẻ hay buồn bã cũng tìm chị, suốt ngày bận rộn không ngơi tay.
Những tiểu yêu đến bên chị để truyền tin, luôn không ngớt: “Đại nãi nãi, nhị nãi nãi và tứ nãi nãi cãi nhau rồi.” “Đại nãi nãi, ngũ nãi nãi mắng một người thợ dệt, bây giờ bên đó thiếu người, hỏi có thể điều thêm một người không.” “Đại nãi nãi, lục nãi nãi luyện công bị thương kinh mạch, mời chị qua xem một chút.”
Một ngày nọ, phu nhân gọi chị đến trước mặt. Vừa bước vào Nhược Tiên Am, đại tỷ đã thấy mẹ đang ngắm hoa dưới gốc cây, bà vẫy tay, gọi đại tỷ đến: “Hoa trong am chúng ta, có lẽ còn đẹp hơn hoa trên trời.” Lúc này, bên ngoài cửa Nhược Tiên Am, tiểu yêu phụ trách nấu ăn đang đợi đại tỷ quyết định món ăn, quản sự chăm sóc tằm đang chờ để báo cáo công việc…
Đại tỷ hỏi: “Mẹ tìm con, có điều gì muốn chỉ dạy?”
Mẹ chỉ nắm tay chị, nói: “Ở lại với mẹ ngắm hoa đi.” Bà dịu dàng mỉm cười với đại tỷ, “Mẹ sợ mọi người sẽ làm con mệt mỏi.”
Đại tỷ nhìn mẹ, chợt nhớ lại rất nhiều năm về trước, mẹ cũng từng nắm tay chị, ngắm cây hoa đào này. Khi đó hoa rất đẹp, mẹ cũng rất đẹp.
