Họa lai, phúc đáo, khó lường,
Trách thiên, oán địa, chẳng cường tự thân
Giản đơn vui vẻ muôn phần
Thừa phong, phá vũ một lần đỉnh cao.
Ngày xưa, có một cây trinh nam mọc suốt ngàn năm, cành lá sum suê, xanh mướt một vùng. Một ngày nọ, thiên tai ập đến, cây bị bật gốc, bị lật úp xuống dòng sông. Do thân cây quá lớn và nặng, rơi vào khúc sông hẹp và nhỏ, nước sông không thể nâng đỡ, khiến cây bị mắc kẹt tại đó.
Vài ngày sau, người dân trên bờ dự định kéo cây đi để xẻ gỗ. Nhưng đột nhiên, cây trinh nam phát ra tiếng động, rồi vùng vẫy và biến thành một con quái thú khổng lồ bằng gỗ, với bốn chân, ẩn mình trong nước.
Từ đó về sau, mỗi khi có người thợ mộc với ý đồ xấu tiếp cận, quái thú sẽ phun nước hất họ xuống sông, khiến họ kinh hoàng mất vía. Nhưng nếu có trẻ con đến bơi lội vui chơi ở khúc sông này, nó không những không hù dọa chúng, mà đôi khi còn dùng cành cây để cứu những đứa trẻ suýt đuối nước lên bờ. Dần dần, người dân quen với sự hiện diện của nó và gọi nó là Thủy Mộc Thú.
Một năm nọ, có một đạo sĩ giang hồ đi ngang qua vùng này, nghe người dân kể về chuyện Thủy Mộc Thú, liền đứng bên bờ sông và lớn tiếng nói với nó: “Ngươi kẹt ở đây chẳng phải rất buồn chán sao? Bên ngoài có rất nhiều bạn đồng hành của ngươi, mau mau rời khỏi đây đi.”
Thủy Mộc Thú chẳng hề động lòng, mọi việc vẫn diễn ra như cũ thêm hai năm nữa. Một lần, mưa lớn kéo dài suốt nhiều ngày, nước sông dâng cao, Thủy Mộc Thú liên tục xô đẩy bờ sông, khiến dân làng sợ hãi phải chạy sang làng bên lánh nạn. Đêm đó, đê sông thượng nguồn bị vỡ, lũ tràn xuống và cuốn trôi làng mạc phía hạ lưu. Khi nước rút, dân làng trở về, nhưng Thủy Mộc Thú trong khúc sông cũng không còn thấy đâu nữa.
