Tiểu Hoàng Long

0
Tiểu Hoàng Long

Áo bào ẩn Ngọa Long,
Khốn cùng mệnh trôi dòng.
Phi dương rực ánh vàng ,
Mệnh kiếp an thủy chung.

Ban đầu, hắn tính toán rất đơn giản, rằng lão già này đã có thể nhìn thấu thiên ý thì nhất định có thể dựa vào đó mà tránh hung tìm cát. Chỉ cần đi theo lão, chắc chắn có thể tránh được nguy nan.

Đợi đến khi các huynh đệ mỗi người một ngả, hắn liền biến thành một sợi hoa văn rồng trên áo bào, ẩn mình trên người của Viên Thủ Thành.

Trong suốt trăm năm sau đó, hắn theo lão già đi khắp nơi, từ bắc chí nam, cũng thấy lão bói toán cho người khác về chuyện tốt xấu, đoán trước tương lai. Nhưng cuối cùng thì sao? Phần lớn người ta vẫn tự cho mình là thông minh, đi vào lối mòn cũ.

Mỗi khi thấy cảnh này, lão già lại tìm một chỗ uống rượu, mà vừa hay lão có một quả bầu có thể tự chế rượu, nên thường uống đến say khướt.

Mỗi lần say, lão già rất thích tự nói một mình, có lúc thì than thở: “Nhìn thấu bàn cờ, thì có ích gì? Không bước vào bàn cờ, thì có ích gì?”

Có lúc lại hăng hái phấn khởi: “Sống chết đã định, thử một lần thì sao!”

Có lúc lại nói với tình cảm sâu sắc: “Nhân quả đã định, hậu quả khó thay. Có mấy ai có thể thắng được mệnh trời?”

Có lúc lại thở dài tự hỏi: “Nếu tính được mình chết ở đâu, không đi đến đó, thì có thể thoát được không?”

Hắn thường băn khoăn, có lẽ những lời này là lão cố ý nói cho hắn nghe. Nhưng lão già chưa từng vạch trần hay đuổi hắn đi, nên hắn lại cảm thấy lão chỉ đang phát điên khi say rượu mà thôi.

Thời gian lâu dần, những lời này lại như ma quỷ trong lòng, khiến hắn do dự không quyết, mãi vẫn chưa dứt khoát rời khỏi lão già.

Verified by MonsterInsights