Âm Binh: Tiêu Thi

0
Âm Binh: Tiêu Thi

Vạn sự tùy tâm, chớ khổ cầu, 
Hại người, tự hại đến bao lâu. 
Nếu nói ác gian không báo ứng, 
Chỉ có luyện ngục chốn cửu u.

Ở Tịnh Lạc Quốc có một vị đại quan, gia đình đời đời làm quan lớn, cha của ông ta còn là một vị quan được phong tới chức Quang Lộc Huân, gia tộc vô cùng vẻ vang. Năm đó, cha của ông ta qua đời vì bệnh, không lâu sau, ông ta cũng đột ngột qua đời.

Linh hồn của ông ta mơ mơ hồ hồ đến địa ngục, nhìn thấy rất nhiều cảnh tượng đáng sợ. Cuối cùng, ông ta dừng lại trước một cánh cửa đá khổng lồ, nhìn vào bên trong, thấy nhiều xác cháy đen, bị ngọn lửa thiêu đốt đến thân thể khô héo, mặt mũi biến dạng, đang đeo gông cùm quỳ lại với nhau. Đột nhiên, một trong số xác cháy đó nhìn thấy ông ta, khó nhọc bò dậy, hét lớn: “Tử Vinh, ta là cha của con đây!”

Tử Vinh là nhũ danh của vị đại quan. Nghe thấy cái xác cháy đen gọi mình như vậy, ông ta tin được một phần, vội vàng hỏi: “Cha ơi, con đã làm lễ cầu siêu cho cha, sao cha lại ở đây?” Cái xác cháy đen nói: “Vô dụng thôi. Những việc thiện làm khi còn sống, kiếp sau mới có thể đổi thành phúc báo. Nhưng những nghiệp chướng đã gây ra, thì phải trả ngay bây giờ. Có quá nhiều người chết vì ta, Diêm Vương phạt ta đến Vô Gián địa ngục, ngày ngày bị lửa nghiệp thiêu đốt! Con ơi, con ngàn vạn lần đừng học theo ta.”

Nói xong, ông ta lại gọi ra năm người khác trong đám xác cháy đen đó, lần lượt là ông nội, cụ nội, cụ kỵ,… của vị đại quan. Sáu người họ vây quanh vị đại quan, liên tục dặn dò. Không bao lâu sau, một cơn gió âm thổi đến, cánh cửa đá đột ngột đóng lại. Đại quan tỉnh lại ở dương gian.

Từ đó, ông ta cũng thu mình lại một thời gian, nhưng cuối cùng không quen với cuộc sống thanh bần khó khăn, tự nhủ với bản thân rằng đó chỉ là một giấc mơ, rồi lại trở về với cuộc sống xa hoa trước kia.

Verified by MonsterInsights