Lòng người đâu biết nắng cùng mưa.
Thế sự bôn ba lạc lối đưa.
Mũi giáo tụ đầy bao khí phách.
Sau khiên lạnh lẽo, cốt xương thừa.
Tại Định Phong Trang, các thầy pháp đều là những chiến binh kiêu hãnh. Họ luôn thích cầm khiên có hình hổ thần, múa may gươm lưỡi trăng, lớn tiếng hăm dọa yêu quái. Đặc biệt là khi đưa tang, họ gõ khiên và đi đầu, tự xưng là tướng quân mở đường.
Các thầy pháp được hưởng địa vị rất cao, ngay cả những yêu quái nhỏ cũng thường dâng tặng các món ngon để bảo đảm bình an, không bị đuổi đi.
Một ngày, có một người dân trong trang phát hiện nhiều yêu quái hơn trong núi, bèn đến hỏi các thầy pháp. Các thầy pháp khinh thường nói: “Yêu quái sống cùng trong núi, không tránh khỏi việc va chạm. Họ đã dâng tặng để bảo đảm, thì tha cho họ đi.”
Qua vài năm, đột nhiên trong núi nổi lên cơn gió lạ, liên tục thổi, khiến cho những yêu quái vốn yên tĩnh cũng trở nên hoang dã, thường xuyên gây chuyện. Các thầy pháp mặc đầy đủ trang phục, cầm khiên, xông ra ngoài trang, chiến đấu với bọn yêu quái gây rối.
Nhưng yêu quái lại không sợ họ, những lá chắn và giáo dài mà các thầy pháp tự hào không thể ngăn cản được nhiều yêu quái, rất nhanh chóng bị bao vây. Yêu quái đứng đầu, một con chuột yêu mặc áo đỏ, cười nham hiểm nói: “Vì Bồ Tát đang tu hành trong núi, trước đó đã đặc biệt nhượng bộ cho các người một ít. Các người chỉ là phàm nhân, không nên thật sự nghĩ mình có thể đánh bại yêu quái.”
Người dân trong trang thấy các thầy pháp không thể đẩy lùi kẻ thù mà lại làm cho bọn yêu quái tức giận, vội vàng khóa cửa trang, yêu cầu các thầy pháp phải đẩy lùi yêu quái rồi mới được quay lại.
Cuối cùng, những thầy pháp này chết trong núi, hiện vẫn giữ tư thế chiến đấu, lảng vảng tìm người gây rắc rối.
