Mây ngự trên cao, chuyện tốt lành,
Nào hay thế sự, lắm gian nan.
Con cháu phiêu dạt vì danh lợi,
Ham mê bổng lộc, cuối hoang tàn.
Theo cổ thư ghi lại, mỗi khi Bồ Tát hay Phật Tổ hiển thánh, trên mặt đất sẽ nở ra kim liên (hoa sen vàng), rực rỡ sáng chói.
Nhưng theo dòng chảy của thời gian, những kim liên này dần dần sinh lòng bất mãn. Chúng thấy rằng, những con chuột trên Linh Sơn, nhờ trộm uống dầu đèn mà xưng vương; cá chép ở Nam Hải, nhờ trộm hái hoa sen mà trở thành tổ; thậm chí cả con bọ cạp độc chích Phật Tổ cũng được quyền thế của lão ma. Trong khi đó, chúng cần mẫn phục vụ nhưng lại chẳng được gì.
Kim liên tính toán kỹ lưỡng và quyết định giao trách nhiệm bước chân vào thế giới này cho thế hệ sau. Chúng liền rải hạt giống xuống trần gian, hy vọng những hạt giống đó có thể tu luyện thành yêu quái và đạt được đạo thành tiên.
Nhưng kim liên không ngờ rằng, con đường tu luyện ở trần gian lại vô cùng gian nan. Rất nhiều sinh linh thông minh, dũng cảm cũng có tham vọng đắc đạo, tạo ra sự cạnh tranh khốc liệt. Những kim liên hạ phàm đã thử qua nhiều cách: hóa thành cô gái để lừa lấy nguyên dương của người phàm, nhưng lại bị đạo sĩ nhận ra và chém dưới lưỡi kiếm; hóa thành ông lão để dùng trí lừa gạt học giả, nhưng lại bị nhìn thấu và chế giễu. Những câu chuyện như thế không kể xiết.
Sau nhiều trắc trở, những kim liên ở trần gian dần dần nhận ra rằng, giữ nguyên hình dáng ban đầu lại có lợi thế hơn. Chúng quay trở lại các ngôi chùa, sử dụng dấu hiệu linh thiêng của Phật Tổ và Bồ Tát để dụ người đến hái, rồi nuốt chửng người đó.
Chao ôi, nếu mong muốn với tâm nóng vội mà tham ngộ thế đạo, thì thế đạo sao mà rối ren đến thế? Nhân quả tương liên, duyên phận kỳ diệu, mỗi bước đi đều đã được định trước.
