Độc Thống Lĩnh

0
Độc Thống Lĩnh

Cùng nhau đi khắp đất trời,
Đồng cam, cộng khổ, hợp lời hồn ca.
Giai điệu liên kết chúng ta,
Vô căn, hợp ý, vẫn là anh em.

Trên đỉnh Hoa Quả Sơn, sau khi bị cây rìu khai sơn chém một nhát, nhiều đá núi và cây cối lăn xuống. Có một tảng đá trên vách, vốn đã hấp thụ nhiều năm tinh hoa trời đất, giờ nhờ nhát rìu ấy mà thoát khỏi sự cứng nhắc, bắt đầu có ý muốn hóa thành tinh.

Cùng rơi xuống với tảng đá ấy là một cây cong vẹo trên vách núi. Cây ấy bị chém mất nửa thân, rễ hư cành rụng, trông như sắp chết. Cây ấy nói với tảng đá: “Ngươi và ta vốn cùng chung một nơi, nay ta sắp chết rồi, xin hãy cứu ta.”

Tảng đá kinh ngạc nói: “Ta chỉ là một tảng đá ngu ngốc, làm sao cứu ngươi được?”

Cây bèn nói: “Ngươi là kẻ có tài thông linh, nếu có thể cho ta mượn thân xác để cắm rễ vài ngày, chắc chắn ta có thể sống lại.”

Tảng đá rất coi trọng thể diện, nên đồng ý giúp cây cong. Cây bèn cuốn rễ già quanh thân tảng đá, thắt chặt không rời. Khi tảng đá kêu đau, cây nói: “Thân cây ta nặng lắm, phải buộc chặt lại, sợ rơi mất.”

Vài tháng sau, cây ấy dần dần quấn dây leo xuyên qua khắp các phần của tảng đá, khiến tảng đá đau đớn căm hận, muốn dùng tay kéo cây ra. Nhưng khi kéo mạnh, tảng đá cảm thấy như muốn tự xé toạc mình, bởi rễ cây đã hòa nhập vào thân thể nó, không thể tách rời. Tảng đá vô cùng tức giận, suốt ngày chửi rủa cây cong, hai bên dần sinh lòng oán hận.

Về sau, nhờ tảng đá, cây cong cũng có được ý thức thông linh, có thể phát ra độc khí và bắt mồi. Từ đó, cả hai mới bắt đầu hòa thuận, trở nên thân thiết. Thật là tình cảm biến đổi khôn lường, lòng người khó đoán trước!

Verified by MonsterInsights