Đao khách đi đâu chẳng biết đường.
Ngoảnh đầu lệ chảy, mắt mờ sương.
Gió cuồng quét cát về phương Bắc.
Lẻ bóng, cô đơn, lạnh giữa trường.
Tìm cỏ làng xa, nhà vắng vẻ.
Đón bụi quay về, ác quỷ vương.
Ai hay sen đắng, lòng chua chát.
Như trái lê kia, ruột cũng buồn.
Ngày xưa, trong giang hồ có một đao khách vì muốn cưới người con gái mình yêu mà từ bỏ kiếm nghiệp. Không ngờ, khi gió vàng thổi qua thành, vợ anh nhiễm bệnh qua đời, còn con trai cũng mắc bệnh.
Người đàn ông nghe nói trên núi có một vị Bồ Tát có thể chữa bệnh phong, liền đưa con đến Hoàng Phong Lĩnh để tìm kiếm. Họ tá túc ở Định Phong Trang, con trai dưỡng bệnh còn người đàn ông đi tìm tung tích Bồ Tát.
Một ngày nọ, trên đường đi qua một cái giếng khô ngoài làng, người đàn ông nghe thấy tiếng hổ gầm. Anh xuống giếng kiểm tra thì phát hiện dưới đáy giếng có một không gian rộng lớn—có một con hổ dữ bị thương đang tu hành dưới đó. Con hổ cho biết nó từng là Hổ Thần trên núi, các đại pháp sư trong làng đều được nó che chở, còn có một ngôi đền do dân làng xây dựng cho nó. Nó kể rằng một con yêu quái điều khiển gió vàng đã tấn công và chiếm lấy ngôi đền của nó, khiến nó rơi vào tình cảnh này.
Người đàn ông bán tín bán nghi, nhưng sau khi điều tra thì thấy lời Hổ Thần nói đều đúng. Anh đưa con trai đến để Hổ Thần xem bệnh. Hổ Thần lấy một cái hồ lô có hình dáng kỳ quái, đổ đầy nước và cho đứa trẻ uống. Kỳ lạ thay, sau khi uống nước trong hồ lô, bệnh của đứa trẻ đỡ hơn rất nhiều, nó lại có thể vui đùa chạy nhảy như trước. Hổ Thần dặn dò người đàn ông rằng nó bị tà phong làm tổn thương nguyên khí, nếu có thể ăn thịt người sống để phục hồi thần thông, thì nhất định có thể ngăn chặn gió vàng và chữa khỏi bệnh phong cho con trai anh.
Người đàn ông rất không muốn làm vậy, nhưng thấy con trai ngày càng khỏe mạnh, lại có thể vui đùa cùng bạn bè ở làng, cuối cùng anh cũng đành lòng dẫn người vào giếng để chữa lành cho Hổ Thần. Thời gian trôi qua, dân làng bắt đầu phát hiện ra điều bất thường. Khi người đàn ông trở về làng, con trai anh đã bị dân làng tức giận đánh chết.
Người đàn ông hối hận vô cùng, rút thanh đao đã niêm phong nhiều năm và chém giết từng người trong làng, cuối cùng dấn bước vào con đường đầy máu, lạc lối giữa cơn gió vàng mịt mù.
