Hoả Diệm Sơn Thổ Địa

0
Hoả Diệm Sơn Thổ Địa

Lò rơi, gạch vỡ chẳng thể nung.
Hồng nhan khó giữ, trách thiên khung
Tài năng lãng phí cho hài tử.
Nhìn sang vẫn thấy ngốc vô cùng

Ngân Hà trong veo, Ngọc Vũ không vương một hạt bụi. Đêm đó, tiểu đạo đồng ngồi trước lò luyện đan, quạt nhẹ tay, giữ lửa cháy đều. Đang lúc tinh thần uể oải, muốn lén chợp mắt một lát thì bỗng nghe có tiếng cười khẽ vang lên.

Ngẩng đầu lên, cậu thấy sư phụ dẫn theo một cô nương đứng trước cửa, cả hai đang nhìn cậu gật gù ngủ gật. Tiểu đạo đồng vội vàng chỉnh lại y phục, đứng dậy xin lỗi sư phụ. Nhưng khác với mọi khi, sư phụ không trách mắng, mà gọi cậu đến gần, đơn giản giới thiệu về người mới đến, dặn dò họ từ nay cùng nhau trông coi lò luyện đan. Cuối cùng, sư phụ nhẹ nhàng nói: “Ngươi có thể gọi nữ tử này là sư tỷ.”

Ban đầu, tiểu đạo đồng nghe có người cùng đồng hành thì rất vui mừng, nhưng khi nghe phải gọi người mới đến là sư tỷ, trong lòng cậu cảm thấy không hài lòng. Khi sư phụ rời đi, cậu liền muốn làm khó dễ nàng.

Cậu đưa quạt cho cô nương và nói: “Lò luyện đan giờ thuộc về sư tỷ trông coi rồi. Không có lý gì người mới đến lại phải làm việc nặng nhọc, phải không, sư tỷ?” Cô nương không cãi lại, chỉ cười đáp: “Phải lẽ. Sư đệ cứ nghỉ ngơi đi.”

Ngày hôm sau, khi sư phụ lên đàn giảng pháp, cô nương chạy đến gần, tiểu đạo đồng nghĩ nàng sẽ mách tội mình, nhưng không ngờ nàng lại nói: “Sư phụ, đệ tử mới đến, lẽ ra nên quạt lửa cho lò. Chỉ là hôm qua sư đệ đưa cho đệ tử cây quạt này, nhưng quạt nhỏ quá, dùng không tiện.”

Sư phụ liếc nhìn tiểu đạo đồng, mỉm cười nói: “Nếu đã như vậy, ta sẽ làm một cây quạt mới, tiện thể xem như ban cho ngươi một pháp khí.”

Tiểu đạo đồng không ngờ sư phụ vốn nghiêm khắc lại đối xử với cô nương này một cách ôn hòa như vậy, dần dần thay đổi cách nhìn về nàng.

Từ đó, hai người cùng nhau luyện công tu hành. Cậu nhận ra rằng nàng không chỉ tu hành theo Đạo mà còn theo Phật, sư phụ giảng pháp gì nàng cũng có thể tiếp nối được vài câu. Còn bản thân cậu, không chỉ miệng lưỡi chậm chạp, mà tâm trí cũng không theo kịp.

Sau này, do lò luyện đan bị ai đó đá đổ, cậu bị sư phụ phạt nặng, các đồng môn khác đều lạnh lùng đứng nhìn, chỉ có vị sư tỷ này xin xuống trần gian để giúp đỡ cậu.

Khi xuống thế, cậu mới biết rằng sư tỷ còn có một động phủ riêng, có nhóm thuộc hạ trung thành thề sống chết bảo vệ nàng, và sư phụ còn đặc biệt mở lòng, ban cho nàng danh phận của một Địa Tiên.

Thời gian trôi qua, sư phụ đã gả sư tỷ cho một Ma Vương ở hạ giới. Dù có chút buồn lòng, nhưng cậu cũng hiểu rằng thân phận mình không đủ, dù có làm bao nhiêu việc nặng nhọc cho sư phụ, trong mắt sư phụ, cậu vẫn không xứng với nàng.

Verified by MonsterInsights