Lang tâm bản tính vốn trung lương.
Chấp niệm si mê tính hung cường.
Vốn chăng đã có đường hối cải.
Bị lời ác độc phá tâm can.
Ngày xưa, có một con sói nhỏ theo một con sói già học cách săn mồi. Sư phụ dạy rằng một thợ săn giỏi phải ra tay dứt khoát, không để con mồi phải chịu đau đớn. Sói con suy ngẫm lời dạy, sau nhiều năm tu luyện đã thành thục sát thuật.
Nó nghĩ rằng sư phụ sẽ vui mừng vì sự tiến bộ của mình, nhưng sư phụ lại trách mắng rằng nó đã làm tổn thương sinh mạng, tạo nghiệp xấu và yêu cầu nó hối cải. Lời sư phụ trước sau mâu thuẫn khiến yêu sói rất bối rối, vì thế nó rời khỏi Hắc Phong Sơn, phiêu bạt tứ phương.
Trên đường đi, nó nghe người đời nói rằng sói tuy kiên cường và đoàn kết nhưng lại bị coi thường vì sự hung ác và vô ơn. Sói yêu càng thêm bối rối, dường như những gì nó tin tưởng bấy lâu đều trái ngược với thế giới.
Một ngày nọ, nó đi qua Tiểu Tây Thiên và nghe nói nơi đây có một pháp môn cực lạc có thể giải thoát khỏi sầu khổ, nên nó chủ động xin gặp viện chủ.
Viện chủ là một vị hòa thượng trắng trẻo mặc áo cà sa vàng. Nghe yêu sói kể hết nỗi khổ, ông cười và nói: “Sói sinh ra để ăn thịt, giết chóc là bản năng; còn con người thì khác, họ sinh ra để ăn ngũ cốc, gieo trồng và thu hoạch, bản năng yếu đuối. Vì vậy, họ muốn dùng những quy tắc do mình đặt ra để kiềm chế sói, hy vọng tránh khỏi móng vuốt của chúng. Theo ta, mỗi loài có cách sống của riêng mình, cứ hành động theo ý muốn là tốt, cần gì phải bận tâm đến lời người khác?”
Nghe xong những lời này, yêu sói bừng tỉnh ngộ, quyết định bái nhập Tiểu Lôi m Tự để theo đuổi con đường cực lạc.
Vị hòa thượng mập nói: “Chùa này chỉ theo lòng mình. Nếu sợ chết, đừng bước vào cửa này.”
Yêu sói vui vẻ chấp nhận và trở thành hộ pháp trung thành nhất của viện chủ. Chúng cầm liêm đao, không tuân theo bất kỳ quy tắc đạo đức nào, dù chúng có nói gì, chớ nên tin tưởng.
