Lang Thích Khách

0
Lang Thích Khách

Bản tâm như nước với non,
Thiện tâm như cỏ, xanh tròn tự nhiên.
Cỏ cây sinh diệt luân phiên,
Nước non vững mãi, trường tồn sắt son.

Ngày xưa, có một con sói con theo học săn mồi cùng sói xám lớn. Sói con thông minh chăm chỉ, nhưng mãi vẫn không bắt được con mồi nào. Một ngày nọ, sói xám lớn ra lệnh cho sói con phải tự mình tìm kiếm thức ăn, nếu không sẽ phải nhịn đói. Sói con trở về khu săn, lẩn trốn trong bóng tối, chẳng bao lâu nó bắt được một con thỏ. Không ngờ, sói con không lập tức tấn công, mà cẩn thận thu lại sức mạnh, giúp thỏ liếm vết thương cầm máu.

Con thỏ thấy vậy, vùng vẫy thoát thân, nhưng sói con lại nhanh chóng đuổi theo. Con thỏ hoảng sợ chạy bừa, rơi xuống ao, nó loay hoay muốn bơi trở lại bờ, nhưng bị sói con đuổi kịp dùng một vuốt ấn xuống nước. Một lát sau, khi thỏ sắp chết đuối, sói con vội vã kéo nó lên, liên tục cọ xát đầu vào nó để giúp nó hồi tỉnh. Con thỏ tỉnh lại, vẫn còn đang bàng hoàng không hiểu chuyện gì, thì từ trong bóng tối bất ngờ vang lên tiếng hú của sói xám lớn. Sói con hốt hoảng, dùng vuốt ấn con thỏ xuống, nhưng vì quá mạnh, chỉ nghe một tiếng “cạch”, khi nhấc vuốt lên, thỏ đã phun máu bảy lỗ, chết hẳn.

Sói con buồn bã khóc nức nở, sói xám lớn tiến đến hỏi, mới hiểu ra rằng: Sói con không nỡ giết thỏ nên nhiều lần tha mạng cho nó, nhưng lại sợ mình sẽ bị đói, nên không muốn thả nó đi. Nghe xong, sói xám lớn nói: “Con tưởng rằng mình nhân từ, nhưng thực ra lại khiến cả con và thỏ đều chịu nhiều đau khổ. Nghĩ trước nghĩ sau, lật đi lật lại, chi bằng từ đầu hãy cho cả hai một kết thúc nhanh chóng.”

Sói con dường như hiểu ra một điều gì đó từ lời nói này, sau này nó tự sáng tạo ra một chiêu ném phi tiêu ám sát, vừa nhanh vừa ác, tự cho rằng đó là sự nhân từ lớn nhất đối với kẻ địch.

Verified by MonsterInsights