Phất Trần Đạo Sĩ

0
Phất Trần Đạo Sĩ

Khoác bào rộng, áo hạc lộng gió,
 Hữu đạo vô đạo, nào có giống?
 Ngợi đức, ca công nhiễu giấc mộng thanh,
 Phủi trần, giũ đất chỉ loạn hư không.

Trong làng Lạc Hoa, có một đạo sĩ, nhập môn muộn nhất và trẻ tuổi nhất, nên được tổ sư rất mực quan tâm. Đạo sĩ này cũng rất vui lòng kính trọng tổ sư, mỗi khi tổ sư giơ tay là anh ta dâng trà, khi tổ sư nhấc chân là anh ta tháo giày. Anh ta chăm chỉ đuổi ruồi, quạt mát, gấp chăn và dọn giường, chu đáo đến mức tổ sư cực kỳ yêu mến anh ta.

Các sư huynh trong lòng đố kỵ, nhưng không muốn hạ mình làm những việc nịnh bợ như vậy, chỉ có thể nói xấu, chèn ép và trút giận. Ngày nọ, tổ sư lên đài để kiểm tra kiến thức của các đệ tử. Khi hỏi đến tiểu đồ đệ, tổ sư cố ý bênh vực, chỉ yêu cầu cậu ta đọc một đoạn trong “Đạo Đức Kinh”. Tiểu đồ đệ tự tin tràn đầy, đọc vang dội: “Đạo, sinh nhất nhất, sinh nhị nhị, sinh tam tam, sinh vạn vật…”

Các sư huynh đã mong đợi cảnh này từ lâu, hôm nay cuối cùng cũng được toại nguyện, cười không ngớt, thậm chí còn liếc nhìn trộm xem tổ sư có xấu hổ không. Tổ sư quả thật rất giận, phất tay áo bỏ đi. Các sư huynh lại đe dọa tiểu đồ đệ: “Ngươi thật vô lễ, hôm nay làm ông ấy tức giận, sau này đừng mong nhận được chân truyền nữa.”

Sau một thời gian, tổ sư tránh mặt tiểu đồ đệ, nhưng không có ai khác có thể phục vụ chu đáo như anh ta, lâu dần tổ sư lại nhớ đến sự hữu ích của anh ta. Không bao lâu sau, tổ sư gọi tiểu đồ đệ lại để hầu hạ, nhưng khi thấy anh ta không chú tâm vào việc tu đạo, lại cảm thấy chán ghét. Một ngày, tiểu đồ đệ khẩn cầu tổ sư truyền cho anh ta một chút tay nghề, không biết có phải là để châm biếm hay không, tổ sư đã biến những động tác đuổi ruồi, quạt mát hằng ngày của anh ta thành một bộ chiêu thức, dạy anh ta một chút phép thuật điều khiển gió, coi như qua loa cho xong chuyện.

Verified by MonsterInsights