Uống cạn tinh túy của ngọc dịch, trong bình,
dòng mật rượu mới sáng rạng rỡ.
Trong thế sự ồn ào, ta uống cạn một ly,
mặc đó có là cố hương hay tha hương.
Tại thành Trường An, có chùa Ngạn Tháp. Cách cổng chùa không xa, có một hương khách thường xuyên tới lễ bái, có tên là Hạo Đắc Thắng.
Một ngày nọ Đắc Thắng đang ngồi nhàn nhã tại nhà thì bị cơn buồn ngủ làm cho mơ màng. Trong cơn mơ, ông thấy mình đứng trước cổng chùa và chứng kiến bốn sinh vật đang nói chuyện với nhau: Một con khỉ, một con chó, một con rồng già, và một con hổ dữ. Chỉ nghe thấy tiếng con hổ hỏi:“Các ngươi mang theo vật này để làm gì?”
Rồng già lắc đầu đáp:“Cứ yên tâm, nghe nói bọn chúng đã quay về lại hang ổ rồi, chúng ta chỉ cần mấy chỗ đó chờ, là sẽ gặp được chúng”.
Con chó nói:“Không biết các ngươi định đến đâu?”.
Con khỉ gầy đáp: “Ta không ra ngoài khi trời nắng hay mưa, gió lạnh sẽ làm ta bệnh. Uống rượu thì phải đến nơi có non xanh nước biếc.”
Rồng già duỗi cổ nói:“Ta cần ở gần biển, nên các ngươi đi đến nơi có biển thì chúng ta có thể đồng hành.”
Khỉ vẫy tay nói:“Ta nhìn thấy cái bản mặt ngươi cũng cả nghìn năm rồi, tốt nhất chúng nên ở xa nhau ra.”
Rồng già không thèm để ý, quay sang hỏi chó:“Huynh đệ có kế hoạch gì không? Hay là chúng ta…”
Chó lắc đầu: “Không, không, chưa đến lúc. Vừa qua năm mới, có lẽ ta nên đi trải nghiệm phàm giới trước đã.”
Hổ lừ mắt: “Hừ, trải nghiệm thì khỏi, chẳng qua là ngươi muốn đi kiếm mấy thứ kỳ hoa dị thảo để đốt chơi thôi.”
Mặt con chó đỏ bừng, chưa kịp đáp, thì khỉ lại hỏi hổ: “Vậy còn ngươi thì sao?”
Hổ vỗ ngực hùng dũng: “Canh làng.”
Rồng già thấy cả bọn đều đã định kế hoạch riêng, nên nói: “Vậy không cần phải cùng nhau đi nữa, mỗi kẻ tự tìm công việc riêng. Khi nào chúng ta gặp lại, sẽ tụ họp cả bọn.”
Nói xong, bốn sinh vật tách ra đi mỗi ngã. Hạo Đắc Thắng bỗng nghe một tiếng sét, giật mình tỉnh dậy, nhưng đã hoàn toàn quên mất những gì đã diễn ra trong giấc mơ.
