Không luyện thần công, chẳng tọa thiền.
Tay cầm quạt cỏ luyện đan tiên.
Lòng son chỉ nhớ kinh hòa hợp.
Chuyện thế lo phiền mãi chẳng yên.
Tại con hẻm phía đông của phố Thanh Hư, có một đạo quán nhỏ, nơi ở của một đạo sĩ. Ông ta tự xưng đã có phương thuốc tiên từ biển cả, là một phương thuốc kỳ diệu có thể cứu sống người.
Thuốc của đạo sĩ, người bị bệnh ăn vào không thấy hiệu quả tốt, người không bệnh ăn vào chỉ như thường, không hề có sai sót gì. Nếu có người đến hỏi, ông ta sẽ nói: “Trên đời đâu có loại linh dược có thể hồi sinh, chỉ có sự hòa hợp và dễ chịu của tinh, khí, thần trong cơ thể mới là sức khỏe thực sự.” Mọi người đều cho rằng đạo sĩ này không có gì đặc biệt, nên cửa quán vắng khách, người tìm đến trị bệnh rất ít.
Có một ngày, Trần lão thái gia trong thành, giàu có hơn cả vua chúa, nay đã ở tuổi lục tuần, mắc bệnh nặng, gần như đã thấy cảnh đời sắp qua. Con trai ông đến đạo quán mời đạo sĩ đến trị bệnh cho lão thái gia.
Đạo sĩ nuôi một con chó vàng, bất kể việc gì, đều đem theo bên mình. Lần này đến Trần phủ chữa bệnh, cũng không ngoại lệ. Đạo sĩ chế ra nhiều loại thuốc cho lão thái gia, mặc dù người trong phủ cảm thấy đạo sĩ chỉ đang làm cho có lệ, nhưng cũng không dám nhiều lời, chỉ đứng bên xem náo nhiệt.
Không ngờ, lão thái gia sau khi uống những viên thuốc đó, dần dần có thể ăn uống được, khí sắc cũng trở nên dễ chịu, có dấu hiệu hồi phục. Thì tình cờ, một lần, khi đạo sĩ đang luyện đan, lò thuốc nổ tung, cùng với đó, ông cũng mất mạng.
Những người hầu trong phủ đến dọn dẹp phòng ở của đạo sĩ, không khỏi than thở về số phận. Nhưng lại thấy con chó vàng của đạo sĩ, đang mặc bộ đồ của ông, bước ra từ trong phòng, vẫy một cái quạt rách và nói: “Ta vốn định học hỏi chút phương pháp của người trần thế. Không ngờ trong thế giới này, tài năng lớn lại gặp phải vận rủi thật đáng tiếc!”
Nói xong, chó vàng vỗ quạt một cái, rồi biến mất.
