Thân gửi trong tượng Phật,
Đập cánh cưỡi gió bay.
Thiết tâm luôn vất vả,
Kim thân hưởng vinh hoa.
Năm xưa, tại một ngôi núi hẻo lánh có một ngôi miếu nhỏ do dân làng xây dựng. Miếu không người trông coi, chỉ thờ một tượng thần đen, mái hiên quấn mạng nhện, hoa tàn lạnh lẽo. Một ngày nọ, có một hiệp khách giang hồ đi qua, muốn nghỉ lại qua đêm trong miếu rồi tiếp tục hành trình. Khi đang mơ màng ngủ, bỗng nghe tiếng gió sau lưng, y hé mắt nhìn, thấy bức tượng trên án đã mọc cánh, bay lên không trung. Tượng này có móng vuốt sắc bén như lưỡi liềm, hiệp khách kinh hãi, lập tức lăn mình, rút kiếm ra khỏi thắt lưng, cùng tượng thần chiến đấu, cuối cùng giết chết nó.
Sáng hôm sau, dân làng tụ tập trước cửa miếu, mang theo nhiều lễ vật cảm ơn hiệp khách đã trừ yêu diệt quái cho họ. Họ nói rằng trong núi còn nhiều ngôi miếu như vậy, đều bị loại yêu ma này trú ngụ, mong hiệp khách tiêu diệt hết những yêu quái giả danh tượng thần này. Hiệp khách thấy họ mang theo nhiều bạc, lòng tham nổi lên, nhận lời và yêu cầu dân làng dẫn đường.
Mọi người vây quanh hiệp khách, vừa ca ngợi vừa thúc giục, đưa y đến trước một ngôi miếu cổ lớn hơn nằm sâu trong rừng. Hiệp khách vừa bước vào điện thờ, liền thấy lò hương khói nghi ngút, nến sáng rực rỡ, trên bệ thờ là một tượng thần lớn hơn, hình dáng giống hệt bức tượng đã giết trước đó, nhưng toàn thân phủ vàng, uy nghi mạnh mẽ. Hiệp khách cảm thấy không ổn, định bỏ chạy, nhưng tượng thần đã tung cánh, quạt ra hai luồng gió lạnh, đóng băng y tại chỗ.
Dân làng nhìn tượng thần vàng dùng móng vuốt xuyên qua xương quai xanh của hiệp khách, kéo y vào phía sau điện thờ, liền đồng loạt quỳ xuống cầu nguyện. Hôm sau, những thứ họ cầu nguyện đều xuất hiện trước cửa nhà họ.
