Xuyên Vân Quỷ

0
Xuyên Vân Quỷ

Tiếng vang giương cung dữ,
Tên bay ánh sắc hồng.
Mắt mù tâm sáng tỏ,
Khó trọn vẹn thủy chung.

Sau khi Dạ Xoa Quốc bị diệt vong, những Dạ Xoa phải lưu vong nơi đất khách quê người. Các xạ thủ từng là vệ binh nghi trượng trước triều đình vẫn giữ niềm tự hào với vinh quang xưa, không muốn cởi bỏ bộ giáp lộng lẫy. Tuy cung thuật của họ rất tinh xảo nhưng tốc độ bắn lại chậm, không giỏi cận chiến, vì vậy mà trong cảnh lưu vong, họ phải chịu đựng nhiều gian khổ.

Do sức chiến đấu kém cỏi, họ chỉ có thể lén lút tấn công từ trong bóng tối, Hoàng Mi bèn phân họ đến địa lao, để họ ở đó chăm chỉ tu luyện. Trong lao tù, họ phải chịu đựng sự tra tấn mỗi ngày. Khi trong luân tạng vang lên âm thanh kỳ diệu, mọi người đều trở nên điên cuồng, Giới Đao Tăng lại vung đại đao chuyên chém đầu họ. Trong tình cảnh bức bách, họ cũng chỉ đành tìm cách phản kháng.

Họ tìm kiếm chỉ dẫn khắp nơi, liên tục thách đấu Giới Đao Tăng, nhưng lần nào cũng thất bại, ngược lại còn bị sỉ nhục. Một ngày nọ, quyền tăng mù mắt, người trụ trì địa lao, đến đây thị sát. Vì theo đuổi võ đạo, họ không tiếc tự hủy đôi mắt của mình, nhưng quyền pháp thực sự tinh diệu. Những Xuyên Vân Quỷ (xạ thủ Dạ Xoa) xin ông chỉ dạy, nhà sư đáp: “Các ngươi quá muốn bắn trúng, ngắm quá lâu, mất đi tiên cơ. Thà học ta, móc bỏ đôi mắt đi, vậy có thể bắn bằng tâm, không mũi tên nào hụt.”

Các xạ thủ thấy rất có lý, bèn tự móc đôi mắt của mình, lại còn tự đặt cho mình một cái tên thật oai phong. Từ đó về sau, Giới Đao Tăng quả thực rất ít khi bắt nạt họ nữa. Có người hỏi Giới Đao tăng vì sao, Giới Đao Tăng đáp: “Ai mà muốn liều mạng với kẻ điên chứ?”

Verified by MonsterInsights